Chính sách mới được Bộ Tài chính phối hợp với Ngân hàng Nhà nước (NHNN) xem xét nhằm điều tiết tiền gửi của Kho bạc Nhà nước tại hệ thống ngân hàng thương mại để bảo đảm nhu cầu chi tiêu của ngân sách nhà nước và giảm chi phí vay. Đây là một biện pháp nhằm củng cố thanh khoản cho toàn hệ thống ngân hàng trong bối cảnh huy động vốn còn gặp khó khăn trên thị trường trái phiếu Chính phủ.
Từ đầu năm 2026 đến nay, ngân sách trung ương đã vay khoảng 262.000 tỷ đồng từ quỹ tiền gửi tạm thời nhàn rỗi. Dự kiến đến cuối năm, nhu cầu vay của ngân sách trung ương từ nguồn này sẽ tiếp tục ở mức 220.000 - 280.000 tỷ đồng. Dư nợ tiền gửi có kỳ hạn và mua bán lại trái phiếu Chính phủ hiện ở mức cao, lần lượt khoảng 740.000 tỷ đồng và 40.000 tỷ đồng, giúp tổng dư ngân quỹ đang được cung ra thị trường ở mức khoảng 780.000 tỷ đồng.
Bộ Tài chính đề xuất không quy định trước một hạn mức cố định tiền gửi có kỳ hạn tại nghị định, mà để cơ quan này tự điều hành trên cơ sở tình hình thực tế. Dự thảo này sẽ được trình Chính phủ ban hành nghị định mới có hiệu lực từ ngày 01/01/2027. Đồng thời, Bộ sẽ tiếp tục phối hợp với NHNN để nghiên cứu tăng tỉ lệ tiền gửi có kỳ hạn của Kho bạc Nhà nước vào nguồn vốn huy động của các ngân hàng nhằm bổ sung thanh khoản cho hệ thống.
NHNN được giao xem xét và có ý kiến bằng văn bản (trước ngày 15/8/2026 nếu cần) để tổng hợp trình Chính phủ xem xét ban hành nghị quyết điều chỉnh hạn mức gửi tiền. Động thái này diễn ra trong bối cảnh ngành ngân hàng đối mặt với áp lực thanh khoản do chênh lệch tín dụng - huy động ở mức cao và trong lúc nền kinh tế cần được đẩy mạnh cấp vốn cho các dự án lớn.
Ngày gần đây, NHNN đã ban hành Quyết định 1743/QĐ-NHNN nâng tỷ lệ dư nợ cho vay so với tổng tiền gửi (LDR) đối với Kho bạc Nhà nước từ 20% lên 50%. Với quy định này, các ngân hàng thương mại, đặc biệt là bốn ngân hàng thương mại Nhà nước, sẽ có dư địa thêm khoảng gần 170.000 tỷ đồng để bơm ra nền kinh tế. Điều này được kỳ vọng sẽ hỗ trợ thanh khoản và tạo động lực cho tăng trưởng tín dụng, đặc biệt ở các dự án hạ tầng quy mô lớn.
Chính sách này được xem là một công cụ để cân đối nguồn lực giữa ngân sách và hệ thống ngân hàng, đồng thời tạo điều kiện cho ngân hàng đẩy mạnh cấp vốn cho các dự án hạ tầng và phát triển kinh tế vùng, địa phương. Tuy nhiên, tác động lên lãi suất, định giá tài sản và dòng tiền ngắn hạn sẽ phụ thuộc vào diễn biến tín dụng thực tế và sự cân bằng giữa huy động và cho vay của từng ngân hàng.