Vào ngày 26/5/2026, Bộ Tài chính công bố dự thảo Luật sửa đổi một số điều của Luật Chứng khoán nhằm lấy ý kiến rộng rãi và trình Quốc hội tại kỳ họp sắp tới. Dự thảo dự kiến có hiệu lực từ ngày 1/3/2027 và nhằm xây dựng khung pháp lý cho một định chế bảo lãnh thanh toán trái phiếu hoàn toàn mới, được quy định tại Mục 3a Chương VI với hai điều 96a và 96b và bổ sung tại Khoản 50 Điều 4. Tuy nhiên, sau quá trình lấy ý kiến, cơ quan soạn thảo quyết định không đưa nội dung này vào dự thảo trình lần hai.
Gần đây, báo chí tài chính đã nêu ra bốn nhóm vướng mắc dẫn tới quyết định này. Các vấn đề tập trung ở các khía cạnh như tên gọi có thể loại trừ các ngân hàng đang cung cấp dịch vụ bảo lãnh ngân hàng theo Luật Các tổ chức tín dụng, sự tương đồng với quy định của Bộ luật Dân sự, va chạm với quy định hạn chế của công ty chứng khoán, và lo ngại về năng lực vốn cùng an toàn tài chính của đơn vị thực hiện. Dưới góc độ pháp lý và thực tiễn thị trường, bài viết phân tích cho rằng đây chỉ là những vấn đề kỹ thuật có thể được giải quyết, không phải lý do để loại bỏ chế định này hoàn toàn.
Phân tích cho thấy bốn nút thắt đã được thảo luận kỹ lưỡng bởi nhiều cơ quan, tổ chức tham gia góp ý và có thể được hóa giải bằng các biện pháp phù hợp. Bên cạnh đó, bài viết nhấn mạnh tầm quan trọng của một định chế bảo lãnh chuyên biệt để thúc đẩy huy động vốn dài hạn cho hạ tầng và rút ngắn khoảng cách giữa nhu cầu vốn và nguồn cung thực tế trên thị trường trái phiếu doanh nghiệp.
Để chứng minh tính khả thi, bài viết cũng nêu các mô hình quốc tế đã vận hành thành công ở các thị trường có nền tảng tương đồng hoặc thấp hơn Việt Nam. InfraCredit ở Nigeria, InfraZamin ở Pakistan, NaBFID ở Ấn Độ và CGIF ở khu vực ASEAN+3 được xem như các tham chiếu về bảo lãnh một phần trong phạm vi 20–50% nhằm nâng xếp hạng trái phiếu hạ tầng và thu hút dòng tiền dài hạn từ các quỹ. Danajamin ở Malaysia được ghi nhận là một ví dụ thực tế về định chế bảo lãnh tài chính quốc gia hoạt động từ năm 2009 cho đến khi sáp nhập vào Bank Pembangunan Malaysia vào năm 2023.
Trong phần kết luận, Bộ Tài chính cho biết nội dung này cần tiếp tục được nghiên cứu và đánh giá kỹ lưỡng để đảm bảo sự thống nhất với hệ thống pháp luật. Bài viết đề xuất bốn hành động cụ thể cho lần trình tiếp theo: (1) thêm điều khoản loại trừ minh thị cho các tổ chức tín dụng và các tổ chức tài chính nước ngoài đang thực hiện bảo lãnh theo luật chuyên ngành hoặc thông lệ quốc tế, kèm quy định chuyển tiếp cho các hợp đồng hiện hữu; (2) làm rõ quan hệ giữa luật chung và luật chuyên ngành với bảo lãnh dân sự; (3) xác định rõ chủ thể thực hiện là pháp nhân chuyên biệt để loại bỏ va chạm với quy định về công ty chứng khoán; và (4) liệt kê ngay trong Luật các nhóm nội dung an toàn tài chính mà nghị định phải quy định chi tiết.