Ngày 1/7/2026, Thông tư 25 của Ngân hàng Nhà nước (NHNN) chính thức có hiệu lực, sửa đổi Thông tư 22 và điều chỉnh các tỷ lệ an toàn trong hoạt động ngân hàng. Điểm nổi bật là nâng tỷ lệ tối đa sử dụng vốn ngắn hạn cho vay trung và dài hạn từ 30% lên 40%, tạo dư địa cấp tín dụng cho các dự án dài hạn.
Việc nới giới hạn này được cho là phù hợp với mục tiêu tăng trưởng ở mức cao của nền kinh tế và giúp ngân hàng có thêm nguồn vốn ngắn hạn để tài trợ các khoản vay dài hạn cho hạ tầng, năng lượng và công nghiệp chế biến, khu công nghiệp và bất động sản.
Thông tư 25 cũng cho phép tăng tỷ lệ tiền gửi có kỳ hạn của Kho bạc Nhà nước được tính trong công thức xác định LDR ở một số trường hợp đặc biệt, từ đó có thể giảm áp lực tuân thủ LDR với các ngân hàng nhận lượng vốn lớn từ Kho bạc Nhà nước. Theo VDSC, biện pháp này là sự phối hợp giữa chính sách tài khóa và tiền tệ nhằm thúc đẩy đầu tư công và tăng khả năng hấp thụ vốn của nền kinh tế.
Ở góc độ vi mô, LDR vẫn được xem là nút thắt lớn. Đến cuối quý I/2026, nhiều ngân hàng lớn và trung bình duy trì LDR gần ngưỡng tối đa 85%, cho thấy dù được phép dùng nhiều vốn ngắn hạn cho vay dài hạn nhưng vẫn cần huy động thêm tiền gửi để đảm bảo an toàn thanh khoản. Việc mở rộng cho vay dài hạn mà không đi kèm nguồn vốn huy động đủ lớn có thể làm tăng áp lực thanh khoản và kéo dài cuộc đua lãi suất huy động.
Những nhóm ngành được dự báo hưởng lợi nhiều nhất gồm:
Điểm nhấn cuối cùng là hiệu quả thực thi sẽ phụ thuộc vào khả năng huy động vốn của từng ngân hàng, tiến độ giải ngân và khả năng hấp thụ vốn của nền kinh tế. Sự tác động được dự báo sẽ phân hóa theo nhóm ngành chứ không đồng đều trên toàn thị trường, với nhiều yếu tố ảnh hưởng từ tiến độ thực thi chính sách và môi trường đầu tư công.