Ngân hàng Nhà nước Việt Nam vừa ban hành Thông tư 25, sửa đổi Thông tư 22/2019. Hai điểm nổi bật được nêu rõ là tăng trần sử dụng vốn ngắn hạn cho vay trung hạn và dài hạn từ 30% lên 40% và linh hoạt hơn trong việc tính tiền gửi Kho bạc Nhà nước vào chỉ số LDR.
Trong bối cảnh hệ thống ngân hàng đang chịu áp lực thanh khoản, tín dụng cần tăng mạnh để hỗ trợ tăng trưởng kinh tế, đặc biệt ở các lĩnh vực đầu tư công, hạ tầng và bất động sản. Mặt khác, huy động vốn vẫn ở mức khó khăn khi dòng tiền một phần dịch chuyển sang vàng hoặc chịu ảnh hưởng từ các quy định thuế mới.
Theo đánh giá hiện tại, các ngân hàng lớn đã chủ động cân đối nguồn vốn thông qua phát hành trái phiếu kỳ hạn dài, cải thiện CASA và đa dạng hóa nguồn huy động. Việc nâng trần lên 40% giúp các ngân hàng có dư địa cho vay lớn hơn mà không nhất thiết phải đẩy mạnh tăng lãi suất huy động. Đối với nhóm ngân hàng lớn, sự gia tăng này được thể hiện rõ ở các tổ chức như VCB, BID và CTG, nhờ việc tính thêm tiền gửi Kho bạc vào LDR.
Điểm mấu chốt khác là việc đưa tiền gửi Kho bạc vào LDR đối với nhóm Big4. Điều này được cho là sẽ cải thiện LDR và giảm áp lực cạnh tranh lãi suất trên toàn hệ thống. Dự kiến tác động của chính sách sẽ hiện rõ trong vòng 3–6 tháng tới. Tuy nhiên, định giá cổ phiếu ngân hàng sẽ phân hóa: một số mã vẫn có dư địa tăng nhờ định giá hợp lý và nền tảng cơ bản tốt, trong khi nhiều cổ phiếu đã phản ánh phần lớn kỳ vọng vào giá.
Những nới lỏng thanh khoản này sẽ tạo cơ hội chọn lọc trong nhóm ngân hàng, thay vì tăng đồng loạt như đã thấy. Nhà đầu tư nên theo dõi diễn biến từ các yếu tố định giá, lợi suất và dòng vốn nước ngoài để đánh giá tác động lên cổ phiếu ngân hàng cụ thể như VCB, BID, và CTG.