Trong bối cảnh thị trường chứng khoán Việt Nam giao dịch ảm đạm, ACB (Ngân hàng TMCP Á Châu) nổi bật với thanh khoản cao và biến động giá tích cực.
ACB là một trong những ngân hàng thương mại cổ phần lớn nhất Việt Nam, có lịch sử niêm yết lâu đời và vị thế vững chắc trong hệ thống tài chính. Tuy nhiên, hiệu quả hoạt động của ngân hàng có dấu hiệu suy giảm khi ROE giảm từ khoảng 20% xuống còn khoảng 17%, và lợi nhuận chịu ảnh hưởng bởi các khoản dự phòng mạnh vào cuối quý IV/2025. Đồng thời, thị trường chung chịu áp lực ròng từ khối ngoại — riêng ACB bị bán ròng khoảng 5.000 tỷ đồng. Trong bối cảnh này, sự xuất hiện của các nhóm cổ đông lớn mua vào đã tạo ra một “điểm nghẽn” về thanh khoản và mở ra cuộc cạnh tranh quyền kiểm soát chưa từng có.
Theo Thông tư 96/2023/TT-BTC, mọi cá nhân hoặc nhóm người sở hữu từ 5% cổ phần trở lên phải công bố thông tin mỗi khi tăng/giảm vượt 1% — quy định này đã được áp dụng minh bạch qua ít nhất bốn lần công bố liên tiếp của nhóm Âu Lạc.
Nhóm cổ đông Âu Lạc, do ông Nguyễn Đức Hiếu (Johnny) đứng đầu, đã tăng tỷ lệ sở hữu tại ACB từ 5% lên 8% trong khoảng thời gian ngắn — tương đương việc mua thêm khoảng 158 triệu cổ phiếu. Đáng chú ý, lần mua gần nhất vào ngày 5/6/2026 do ông Hiếu thực hiện, nâng tỷ lệ sở hữu vượt ngưỡng 8%. Tiếp sau đó, ngày 12/6/2026, ông Nguyễn Đức Hình — chồng bà Ngô Thị Thu Thủy, thành viên cùng nhóm Âu Lạc — cũng xuất hiện trong danh sách cổ đông sở hữu từ 1% trở lên. Việc mua vào không chỉ mang tính cá nhân mà thể hiện chiến lược tập trung, tuân thủ đầy đủ nghĩa vụ công bố theo quy định pháp luật. Với tần suất và khối lượng đều đặn, nhóm Âu Lạc đang tiến gần hơn tới ngưỡng 10–15%, một mức có thể tạo ảnh hưởng quyết định tại Đại hội cổ đông, đặc biệt trong các vấn đề biểu quyết về nhân sự HĐQT, chiến lược kinh doanh và phân phối lợi nhuận.
Đối trọng trực tiếp của nhóm Âu Lạc là nhóm cổ đông do ông Trần Hồng Huy dẫn dắt, bao gồm bà Đặng Thị Thủy (mẹ ruột ông Huy) và các cá nhân liên quan. Theo báo cáo công khai, tính đến năm 2024, ông Huy và bà Thủy mỗi người nắm giữ gần 12% cổ phần — tổng cộng khoảng 18–20%. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng không phải tất cả các cá nhân trong nhóm đều có mối quan hệ chung, nên tỷ lệ thực tế có thể thấp hơn. Ngoài ra, nhóm ông Bầu Kiên (cùng vợ) cũng nắm giữ khoảng 11% cổ phần, tạo thành một lực lượng thứ ba có khả năng chi phối. Sự phân mảnh này làm suy yếu tính nhất quán trong quản trị và chiến lược điều hành của ACB — trái ngược với giai đoạn trước đây khi ngân hàng duy trì được sự ổn định cao nhờ cơ cấu cổ đông tương đối tập trung và đồng thuận.
Hiện ACB đang giao dịch ở vùng định giá thấp kỷ lục — chỉ khoảng 1,2–1,3 lần P/B, mức thấp nhất trong nhiều năm. Đây là phản ánh trực tiếp của kỳ vọng tiêu cực về kết quả kinh doanh và rủi ro quản trị trong bối cảnh cạnh tranh kiểm soát gia tăng. Về ngắn hạn, xu hướng mua vào mạnh của nhóm Âu Lạc đã hỗ trợ giá cổ phiếu và tạo tâm lý tích cực, với mục tiêu kỹ thuật khả thi ở mức 30.000 đồng/cp. Tuy nhiên, về dài hạn, nếu cuộc tranh giành quyền kiểm soát kéo dài và dẫn đến bất ổn trong bộ máy lãnh đạo, ACB có thể đánh mất lợi thế vận hành hiệu quả vốn được xây dựng trong nhiều năm. Yếu tố “đủ” để hình thành một đợt tăng giá bền vững không chỉ nằm ở dòng tiền cổ đông mà còn phụ thuộc vào cải thiện ROE, chất lượng tài sản và lộ trình tái cấu trúc chiến lược rõ ràng — những yếu tố hiện vẫn chưa được làm rõ.
Các diễn biến sở hữu tại ACB trong thời gian gần đây phản ánh một bước chuyển quan trọng từ mô hình quản trị ổn định sang giai đoạn cạnh tranh quyền lực giữa các nhóm cổ đông lớn. Việc nhóm Âu Lạc đẩy mạnh mua vào không chỉ nhằm gia tăng lợi ích tài chính mà còn hướng tới kiểm soát chiến lược — một xu hướng từng xuất hiện tại Eximbank hay Techcombank, nơi ngân hàng trở thành trụ cột tài chính cho hệ sinh thái doanh nghiệp. Tuy nhiên, khác với các trường hợp thành công, ACB hiện thiếu một tầm nhìn chiến lược rõ ràng từ ban lãnh đạo để dung hòa lợi ích các bên. Do đó, nhà đầu tư cần cân nhắc kỹ lưỡng giữa cơ hội ngắn hạn từ thanh khoản và rủi ro dài hạn từ bất ổn quản trị. Định giá hiện tại thấp có thể là cơ hội, nhưng chỉ khi ACB chứng minh được khả năng phục hồi lợi nhuận và duy trì tính nhất quán trong điều hành — điều kiện tiên quyết để chuyển hóa sức ép cổ đông thành động lực phát triển bền vững.