Ngành chứng khoán Việt Nam được kỳ vọng hưởng lợi từ việc nâng hạng thị trường và sự dịch chuyển của dòng vốn ngoại trong bối cảnh môi trường vĩ mô được đánh giá thuận lợi cho tăng trưởng. Theo nhận định từ S&I Ratings, định hướng mở cửa thị trường và minh bạch hóa quản trị có thể đẩy mạnh hoạt động phí giao dịch, lợi nhuận từ cho vay ký quỹ và quy mô giao dịch trên TTCK Việt Nam.
Trong bối cảnh năm 2026 mở đầu cho kế hoạch 5 năm 2026-2030, mục tiêu tăng trưởng kinh tế và mở rộng tài khóa được xem là động lực chính song song với việc ổn định chính sách tiền tệ nhằm hỗ trợ sản xuất kinh doanh. Bản đánh giá cho thấy triển vọng ngành có thể được cải thiện nhờ sự tham gia mạnh mẽ của các doanh nghiệp phát hành cổ phiếu và trái phiếu huy động vốn, cũng như cổ đông nước ngoài tiếp cận thị trường dễ dàng hơn.
Ngoài ra, sự kiện nâng hạng lên thị trường mới nổi được xem là cột mốc quan trọng trên lộ trình thu hút dòng vốn nước ngoài và củng cố sự tin tưởng của nhà đầu tư vào thị trường Việt Nam. Dự báo từ S&I Ratings cho thấy từ tháng 9/2026, dòng vốn thụ động từ các quỹ ETF có thể phân bổ tới khoảng 1,44 tỷ USD, còn tác động từ các quỹ chủ động sẽ lớn hơn ở mức cao hơn khi quy mô danh mục tăng lên.
Song song đó, Việt Nam đang tiếp cận các tiêu chí của MSCI với triển vọng nâng hạng lên thị trường mới nổi trong vài năm tới, mở rộng cửa đón dòng vốn ngoại và gia tăng độ sâu cho thị trường. Tuy nhiên, áp lực chi phí tuân thủ và yêu cầu vốn từ phía các CTCK có thể khiến biên lợi nhuận hồi phục bị thách thức trong ngắn hạn. Sự tồn tại của căng thẳng thanh khoản và biến động tỷ giá vẫn được theo dõi ở mức cao, đặc biệt khi lãi suất cho vay và chi phí vốn có thể chịu áp lực.
Nhận định cho thấy, ngành chứng khoán bước vào “cuộc đua mới” khi khung pháp lý được cải thiện và quy trình tiếp cận vốn nước ngoài được đơn giản hóa. Các CTCK có quy mô, quản trị tốt và nguồn vốn ròng vững chắc được kỳ vọng hưởng lợi nhiều hơn so với các đơn vị quy mô nhỏ, dễ bị tái cấu trúc và chi phí vốn tăng mạnh. Trong ngắn hạn, thị trường có thể chứng kiến sự phân hóa giữa các nhóm công cụ và giữa các tổ chức tài chính theo tiêu chí quản trị và khả năng thích nghi với khuôn khổ mới.